![]() |
Để thỏa đam mê, chị nhảy sang phim ảnh. Vào vai Trầm - vợ của một thương binh, (phim Đời hát rong) là vai phản diện khởi điểm sự nghiệp làm diễn viên của Kim Khánh.
Ngay vai diễn đầu tiên, Kim Khánh đã thành công. Có lẽ nhờ khuôn mặt thanh nhã, rất ăn ảnh, cùng sự diễn xuất ấn tượng của chị. Và cũng chính vì vậy mà chị được các đạo diễn “chiếu tướng”, mời đồng cam cộng khổ, phơi nắng dầm mưa qua nhiều bộ phim tiếp theo. Từ chuyện thường xuyên xuất hiện trên phim ảnh, khán giả màn ảnh nhỏ lại quen thuộc một Kim Khánh qua các chương trình Trong nhà ngoài phố, kịch dài… Và dù diễn, hát khá nhiều nhưng Kim Khánh vẫn mang danh hiệu “diễn viên, ca sĩ bất đắc dĩ” bởi không được đào tạo qua trường lớp chính qui. Tuy nhiên, với lòng nhiệt huyết, đam mê, chị tạo được dấu ấn riêng trong lòng khán giả qua thời gian lăn lộn, tích lũy kinh nghiệm cho bản thân qua học hỏi và cọ xát “chốn giang hồ”.
Kỹ tính, phải thích mới nhận vai sau khi đã “nghía” kỹ kịch bản và luôn đầu tư rất chu đáo cho từng vai diễn, cho dù phim hay kịch nói, các vai Kim Khánh đảm nhận hổng bao giờ bị lặp lại cách diễn. Trong phim Người đàn bà yếu đuối, chị thể hiện một cô Lệ rất bản lãnh, cá tính và đầy gợi cảm, dám đánh đổi tất cả để mong được đổi đời. Nhưng trong sâu thẳm của tâm hồn, Lệ vẫn luôn trăn trở, yếu mềm bởi những cuộc tình “đôi bên đều có lợi”. Rồi, Hà (phim Đợi tàu), một phụ nữ đầy bất hạnh trong cuộc sống, mần nghề bốc vác ở ga xe lửa. Chồng bỏ, con sớm “đi theo ông bà, ông vãi” nhưng trong con người của Hà mang đầy lòng nhân ái, cưu mang những cô gái trẻ yếu đuối, vì hoàn cảnh nghèo khó, xa quê để mần cái nghề vốn dĩ dành cho phái mạnh.
Sự nghiệp đang trên đà thăng hoa, thế mà sau khi rinh giải Mai vàng năm 2003, qua vai nữ diễn viên chính xuất sắc nhứt (Thảo Linh) trong phim Lưới trời Kim Khánh bỗng nhiên biến mất. Khán giả thắc mắc, hổng biết cớ gì mà ít thấy chị “bon chen trên chốn giang hồ” nữa?
Năm 2011, Kim Khánh bất ngờ xuất hiện trên sân khấu Hoàng Thái Thanh qua vai Bích Trầm (vở Trần gian phải có tình yêu) với phong độ không sút kém lắm. Và chị lại biến mất. Mãi cho tới 3 năm sau (2014), chị mới xuất hiện trên sân khấu 5B (Dung, vở Ảo & Thật) và mới đây trong vai bà Liên (vở Rạo rực), đều là những vai đầy tính cách, rất hợp “gu” của chị. Hỏi, chị “tám”: “Cái thời gian tui thưa thớt trên “chốn giang hồ” chẳng qua là mắc kẹt lo chuẩn bị mần phim ngắn, thi tốt nghiệp khóa đạo diễn hệ tại chức, cho nên hổng dám đi đóng phim hay biểu diễn. Cho dù mình có chủ động nhưng chắc chắn 100% rồi cũng có lúc sẽ bị động. Như vậy, phiền anh chị em đồng nghiệp lắm… Đối với sân khấu thì tui cũng mê lắm, nó có cái thú vị riêng. Nhứt là được thể hiện hết mình, khóc cười cùng diễn viên, khán giả qua từng vai diễn. Cảm xúc đó đối với tui, nó y như một chất gây nghiện, đã dính rồi thì… thèm chết!”.
Suốt 23 năm, vừa mần vừa học “kính thưa từa lưa các cái”, kinh nghiệm nghề nghiệp cũng có phần ổn định. Sau khi nhận bằng tốt nghiệp đạo diễn hệ tại chức vào năm 2012, chị bắt đầu xắn tay áo mần phó đạo diễn cho một phim nhựa có cái “nem” Lạc giới (đạo diễn Phi Tiến Sơn). Dự kiến cuối tháng 5-2014 sẽ bấm máy.
Tuổi Trẻ Cười số 499 ra ngày 15/5/2014 hiện đã có mặt tại các sạp báo Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận