Những đêm trăng nhạt nhòa, em tự hỏi nơi trời xa có ai đó cũng đang nhìn trăng mà mông lung những cảm xúc. Vườn khuya ngát hương nguyệt quế. Hương tươi nguyên như ngày em mới yêu. Nhưng rồi hoa cũng tàn, hương cũng phai. Như tình em vậy, chìm vào lãng đãng sương đêm.
Những buổi chiều lộng gió, em ra ngồi bên hồ. Ngồi đến khi mặt trời hắt những tia nắng còn sót lại vào đêm. Em muốn cất lên tiếng hát. Em muốn thổ lộ hết thảy lòng mình với hồ. Rồi gục khóc. Hồ bao dung nhưng không chứa nổi lòng em. Hồ thẳm sâu nhưng không thấu hiểu lòng em.
Những sáng lất phất mưa, muốn đạp xe xuống phố lòng vòng qua mấy con đường quen. Ngồi bệt ở vỉa hè kêu một ly cà phê đá. Nhìn qua bên kia đường là cổng trường đại học cũ. Bao hoài niệm ùa về mà không hẹn trước, khiến em bối rối như khi bất chợt nhìn vào đôi mắt ấy. Cà phê nhạt dần trên môi, em nghe thêm đắng trong lòng.
Ngày em gặp lại nỗi cô đơn, thứ mà em ngỡ đã bỏ quên từ lâu, cũng là ngày em rời Sài Gòn để đi tìm cho mình một cõi riêng. Dẫu biết mọi thứ đều vô thường, sao em vẫn không dứt được niềm đau.
Nhưng rồi những cơn mưa trên đất lạ có lẽ đã gột rửa bao muộn phiền trong em. Mỗi ngày đi làm em đều tìm được niềm vui từ những thứ quanh mình. Mấy bông hoa xuyến chi bên đường, những chú sẻ nâu ríu rít trên cây sò đo cam, tụi nhóc trường mầm non bên cạnh, tà áo dài trắng của mấy cô nữ sinh... Tất cả cho em một niềm tin yêu vô bờ vào từng ngày em đang sống.
Một ngày kia lòng em xao động như ai đó vừa ném một viên sỏi vào mặt hồ tĩnh lặng. Anh đã đến, hôn lên tóc em và nói rằng anh cần em. Dẫu biết một ngày nào đó anh cũng sẽ ra đi. Nhưng em vẫn đón nhận tình yêu của anh với tất cả sự chân thành. Vì em biết con tim có lý lẽ riêng của nó.
______________
(*) Lời bài hát Áo lụa Hà Đông, nhạc: Ngô Thụy Miên, thơ: Nguyên Sa
Áo Trắng số 12 ra ngày 01/07/2013 hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận