Phóng to |
|
Sử dụng bạo lực để giải quyết vấn đề khi còn rất nhỏ sẽ làm trẻ tiêm nhiễm và chúng dễ trở thành tội phạm khi tuổi đời còn rất trẻ - Ảnh: Reuters |
Anh chị họ tôi vì hiếm muộn nên gần 40 tuổi mới sinh được cu Bo, năm nay cháu đã vào lớp 1. Có lẽ vì thế nên bao nhiêu tình thương anh chị đều dành hết cho cháu. Cháu không thiếu thốn bất cứ món ngon vật lạ nào, đi chơi ở đâu hay cơ quan anh chị tổ chức du lịch, dã ngoại… anh chị đều cho cu Bo đi theo.
Khi dẫn con đi chơi với bạn bè, đồng nghiệp, anh chị thường mang cu Bo ra so sánh với con của bạn và rất hay khen nào là cu Bo thông minh, hiếu động, đáng yêu, tuy còn nhỏ nhưng đã biết “lãnh đạo”, “chỉ huy” người khác. Thậm chí có lúc vui quá anh chị ủng hộ cu Bo bằng cách thể hiện bạo lực với những đứa trẻ khác để chứng tỏ sức mạnh của mình.
Nhiều người ở cạnh biết cách anh chị dạy con cũng như tính cách của cu Bo hay “cộc” với bạn bè nên dặn dò con không được chơi với cu Bo và tránh xa cháu. Nhưng trẻ con mà làm sao cản chúng chơi đùa với nhau, vì thế cu Bo thường xuyên đánh bạn và nhiều lần bị mắng vốn nhưng anh chị ít khi la mắng con, ngược lại lấy đó làm thành tích của cu Bo.
Việc anh chị thương con, chăm lo cho con đầy đủ là điều hết sức bình thường, nhưng chính vì cách cưng chiều con thái quá nên mới có nhiều chuyện để nói. Khi muốn thứ gì là cu Bo đòi cho bằng được, nếu không sẽ khóc, bỏ ăn, thậm chí nói hỗn với anh chị. Tôi đã nhiều lần trò chuyện với anh chị về cách dạy bảo cu Bo nhưng mỗi lần như vậy anh chị đều gạt phăng và nói cu Bo còn nhỏ thì trách cứ làm gì, vả lại phải tạo cho cu Bo tính cách mạnh mẽ từ nhỏ để sau này ra đời không ai ăn hiếp.
Tôi biết anh chị có muôn vàn lý do chính đáng cũng như những quan điểm riêng về cách dạy con của mình, nhưng suy cho cùng tôi cho rằng cách dạy dỗ con của anh chị là chưa đúng nếu không muốn nói là hoàn toàn sai lầm.
Trẻ con thường hay bắt chước và tiếp thu nhanh những hành động, cử chỉ, lời ăn tiếng nói cũng như sự dạy dỗ của cha mẹ và người thân trong gia đình dù sự dạy bảo đó là hoàn toàn sai trái.
Nhân cách của con trẻ từ lúc còn nhỏ đến khi trưởng thành là cả một quá trình luôn gắn kết với nhau, nếu cha mẹ, người lớn không làm gương và dạy bảo những điều hay lẽ phải cho con trẻ thì đương nhiên hậu quả sau này sẽ khó lường và chúng sẽ là những đứa trẻ ngỗ nghịch, khó dạy bảo và thích sử dụng bạo lực khi xảy ra chuyện.
__________
Tin bài liên quan:
Kỳ 1:Gia đình và nguồn gốc tội ác Kỳ 2: Em tôi thành tội phạm Kỳ 3: Ghét là ra tay, bất cần hậu quả!

Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận